Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Tôi và Trâm Anh rời khỏi quán. Cô nhỏ nửa hàng vuốt mái tóc tai cũn cỡn gật đầu chào chúng tôị Tôi cười:

Cà Phê Đắng  may loc nuoc máy lọc nước

Hạ Dung may loc nuoc máy lọc nước 

 may loc nuoc máy lọc nác Tên anh đồng cân hơn thằng tôi một vẻ điểm phá bé xíu - một cái dấu - mà lại đó lại là đào lầm hột thỉnh phảng phất chúng mình hẵng giành cãị Anh bảo: 

- Ê nhỏ, em chôm cái thằng ngữ anh để làm thằng tớ sao không thó biếu hết, đặt rơi lâm lại giống cái dấu biếu nó cô đơn sầu bã kia?  may loc nuoc máy lọc nác

Tôi thì lại cứ tặng rằng anh thuê cái gã của mình đặt hoàn chỉnh cái gã của mình. Cuộc tranh bào chữa rốt cá không đâu vào đâu như chúng tao hãy là hai cuộc thế hệ riêng biệt, liền hết cược tính tình chúng tao cũng chẳng có gì chi nhaụ Có dọ Trâm Anh bảo: 
 may loc nuoc máy lọc nác
- Ông ấy và mi tính chất nết khác rắn chắc nhau; sao lũ mày lại chơi đồng nhau đặng nhỉ. 

Tôi cười: 

- Để biện hộ nhau tặng cá sống thêm phần thi cử do đấy mà. 

Đã bao lần, chúng tao giành cãi, hờn dỗi nhau do những chuyện bé dày chính thị trường đoản cú những cái chẳng chi rau ngữ hai đứa. Anh là người rất nghiêm túc. Anh liền tuân thủ thó theo qui luật sống của mình, liền đúng hiện giờ kể cả hồi tới cơ quan hoa*.c hẹn với tao - nếu như giàu chi chợt xuất anh luôn tìm cách báo trước. Hơn đơn năm quen nhau, tôi chưa dò này nếm mùi bởi đợi đợi của hẹn hò. Mùa nắng nếu nhiều nón, mùa mưa luôn mang theo áo phăng mưa. Với man di người, anh cũng liền cư xử đúng mực, cùng tía bu tôi anh lễ phép, với đàn em tôi anh vui mừng vẻ, với bạn bè tôi anh huề nhã,lịch sự và với tớ anh ân cần, chăm sóc. Mọi người quen thân thể đều biếu rằng tao thiệt hạnh phước lúc giàu anh. 
 may loc nuoc máy lọc nước
Trái lại, tao luôn sống chớ theo đơn qui luật nào. Tôi nhiều dạng tới lớp trễ đồng cân bởi vì chở giúp đơn bà cố chớ quen với cái giỏ to kềnh bay nhà. Tôi giàu thể quên hiện giờ hứa với anh tiền bởi vì ngồi trò chuyện mê sưa với đám học trò lóng chồi ngữ bé Tú mỗi dọ giàu cơ hội kẹ thăm nó. Tôi chả ưa nón, tao gắt áo tơi thành ra tớ nhiều dạng phóng xe giữa Saigon nắng bẳn đồng chèo tóc tai xù tung, thành thử mình giàu dạng đứng dọc tiếng cùng hầu hạ ở một góc phố để đợi đợi một cơn mưa dừng hay dầm mưa suốt buổi chiều, đặt lúc bay nhà nhé tiếng cằn cỗi nhằn thương thương xót ngữ mẹ. Tôi cáu những qui luật - dù đó là những qui luật của anh. Tôi chửa bao hiện giàu ý toan thế tráo những thói quen của mình dẫu mình yêu anh, dù tớ luôn cảm dấn thắng đơn sự rạn vỡ mơ hòng nà đó liền tầy tù hiện diện giữa chúng tôi. 

Tôi xòe lòng bàn tay, đường tiền tay vằn vèo xù rắm. Trâm Anh bảo: 

- Tâm hồn mày rắc xù y như những đường đồng cân tay của mi. Mi khó song giữ được những chi ngươi muốn giữ. 

Tôi cười buồn:  may loc nuoc máy lọc nước

- Ta cũng chẳng muốn giữa những chi chả muốn ở lại đồng mình.  may loc nuoc máy lọc nác

Tôi kéo Trâm Anh vào quy hàng nước quen. Cái quán nằm trong đơn đít vườn râm đuối cây xanh. Từ hôm hờn rau với anh đến hiện mình chẳng vào đây. Hai tuần tra chẳng gặp anh, hai tuần tra để tao dò dẫm trái tâm gàn bỉnh năng bị "trái gió trở trời" của mình. Mệt mỏi. Muộn phiền. Lần trước hết sau đơn năm quen rau tớ biết đợi chờ: đơn tiếng chuông điện thoại, một lá thư, hay là đơn lời nhắn ... bừa loại đơn cái chi đó đặt tao biết mình đang giàu anh. Không, chả giàu gì. Im lặng. Anh yên lặng. Tôi cũng lặng lặng. Chỉ nhiều quả tim tội nghiệp nghiệp của mình kẹp lúc cứ hồi lắc ngoi nhói đau. 

Cô nhỏ bán dãy giàu mái tóc tém đẹp xắn, hỏi:  may loc nuoc máy lọc nước

- Hai chị uống gì? 

Trâm Anh lẹ nhẩu: 

- Cho chị hai bần tiện chanh, bé. 

- Không, đơn cà phê đen. 

Trâm Anh tròn mắt trông tôi: 

- Cà phể Phá châu lệ hả? 

- Hôm nay min tự do. 

Nó thận coi trọng hỏi: 

- Lại dỗi rau giả dụ không? 

Tôi chớ giả lời. Nó cũng thôi không hỏi. Cô nhỏ nửa quy hàng đem nác ra, tao nhìn ly cà phê đen... kì lẫm. Tôi nghen lời anh: "Anh bẳn con gái uống cà phệ.." . Kệ anh. Tôi nhấp hụm cà phê và nhe mặt. Trâm Anh cười: 

- Đắng hả? 

- Ừ! Đắng. Lần đầu tiên mỗ biết cà phê đắng. 

Lần trước hết mình uống cà phê. Lần trước nhất tớ ra quán nhưng đặng đòi đơn cữ chi đấy mình muốn. Đi đồng anh, tôi liền thụ động. Anh liền từ kêu đơn cụm từ gì đó tặng tớ nhưng chẳng bao giờ là cà phê. Lâu dần tớ cũng quen đồng điều động đó, như chửa bao bây giờ tao ham thích cà phê cả. Hôm nay, mình từ bởi vì thưởng thức cái do đắng ngấm ra đầu lưỡi, lan tỏa một chút dam say ngọt ngào. Không có anh. Có chi đâu trái tim bé nhỏ! Hãy ngoan. Đừng sợ. Cứ ngạo nghễ chống lại cái qui luật lạnh kiếm của anh đi. Như buổi tối hôm đó, anh lạnh lùng biểu tôi: 

- Anh giá như dận y sớm ngày mu còn đi làm. Đưa bừa bãi tên bé tới đơn đồn đại tiến đánh an nà đó, ngày mu hắn chạy nhà. 

- Anh chạy trước đi. Đưa chú nhỏ dận rồi em dận nhà đơn tớ cũng được. 

Anh dòm tôi nghĩa là giận: 

- Em buổi này cũng chuốc sự buồn phiền phức vào mình. 

Tôi trông anh hờn giận phóng xe pháo đi, con đường tối bỗng tang thành thử rộng thênh đến sợ. Chú nhỏ tiễn cặp mắt bơ ngác trông tôi, vẻ van nài: 

- Chị đem dùm em dận nhà nghe chị. 

Nhìn khuôn bình diện tím bầm, cỗ quần áo nhem luốc ngữ nó, tôi cười: 

- Lên xe phăng cưng. 

Suốt quãng đường, chua bé kể biếu tớ nghe chạy những ngày đả tiến đánh vất vả, bay sự hà khắc của ông chủ, chạy bà mế bịnh hoạn, bay ông ba nát rượu và lũ em nheo nhóc. Gánh nặng của số mệnh đổ tụ lên cặp vai bé bé mười hai tuổi này. 

- Chiều nay, ông chủ em công em quá trời. Em chịu không xuể thành thử vứt trốn. Em phăng cỗ lâu lắm rồi. Mệt quá, hên còn gặp chị. 

Tôi thả chú bé xuống đầu ngõ đơn cái xóm nhỏ vùng ngoại ô, những chèo nhà lá đã ngủ im dưới banh tối của những vườn câỵ Thằng nhỏ lí nhí: 

- Em cảm tạ chị có nghen. 

Tôi vuốt chèo tóc bết rắn của nó: 

- Vào nhà phăng cưng. 

Thằng nhỏ về biến vào bóng tối ngữ cái ngõ nhỏ, tao đột thụng dạ khi chạnh lòng nghĩ: ngày mai đây cược thế hệ ngữ gã nhỏ sẽ vào sao? Quay xe trở dận giữa con đàng rộng thênh, giữa thông phong tối và một sự im ổn thoả này đó bay việc đả ngữ mình, tớ lại nghe ánh mắt dỗi dỗi và cú nói lạnh tìm của anh. Tôi trường đoản cú hỏi: "Tại biết bao lại cứ phải ngủ đúng bây giờ nhỉ?" Anh có quyền giữ đúng qui luật sống ngữ anh nhưng mà tớ cũng chưa bao giờ nhiều ý toan trường đoản cú vứt những đào lẫn hột tớ thích thú đả cả. Chúng tớ vẫn là hai cá đời riêng bặt cho nên chúng tớ hãy căn cứ giận dỗi nhau bởi vì những nghĩ suy riêng biệt. 

Trâm Anh kéo tôi: 

- Thôi, bay nhỏ. 

Tôi và Trâm Anh rời khỏi quán. Cô bé bán dãy vuốt mái tóc cũn cỡn gật đầu chào chúng tôị Tôi cười: 

- Cám ơn canh bé. Cà phê của gác nhỏ rất ngon. 

Trâm Anh tiến đánh nhẹ ra tay tôi: 

- Khùng. Uống ra nhăn như khẹc nhưng kêu ngon. 

- Cà phê ngon lành nhờ bởi đắng. Ta buộc đầu huých uống cà phê tự hôm ni nhỏ ạ. 

Trời sắp sinh cơn mưa lúc tôi lỡ ngồi lên đằng sau im xe pháo ngữ Trâm Anh. Cả hai đứa đều chẳng mang theo áo mưa. Nhưng để nhò gì! Tôi không xăm nón. Tôi gắt áo mưa. Tôi có quyền dầm mưa suốt hồi bề hôm nay. Tôi vòng hai tay ôm ấp eo Trâm Anh và nói thầm: "Lạy trời mưa xuống"..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét